Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Nhật Ký Ngày Hè

Đậu là cái tên cô gái đặt cho tôi, cho dù không thích lắm, nhưng nó có gì đó đặc biệt, để mỗi lần nghĩ đến tôi lại bậc cười trong niềm vui vẻ.

Một năm lại trôi qua trong chốc lát. Mới ngày nào, mùa Đông như xé da thịt, thế mà Hè lại về.
Những cơn mưa, là thứ cuối cùng và duy nhất níu kéo tôi, ngày hè, tôi nhớ Hà Nội, bằng lăng và hoa phượng, là những thứ làm tôi hạnh phúc.
Đà Nẵng những ngày cuối cùng của thời sinh viên. Những cơn gió mùa hè, ùa về, trời nắng, rác bỏng... Người ta chay xe trên phố, không nhìn mặt nhau, và tôi 
Dành một góc nhở thành phố cho những trãi lòng của chính mình, tôi nhận ra sự sợ hãi len lỏi trong ánh nhìn đó, trong suy nghĩ. Sợ hãi cho 1 tương lại mù tịt, với cái gọi là tự bơi giữa cuộc đời. 23 tôi đã đủ mạnh mẽ để xa gia đình, để có thể tự sống và nuôi lấy chính bản thân mình. Một tôi tự tin, một tôi mạnh mẽ kiên cường, tự tin rằng tôi sẽ làm được tất cả, rồi cho đến một ngày, nỗi sợ hãi ập đến giữa 1 ngày hè ảm đạm, không 1 ai bên cạnh!!!
Người ta thích sự an toàn, tôi lại chọn cách mạo hiểm. Người ta thích yên bình tôi lại chọn cách bon chen, người ta chọn rồi sẽ đi, tôi lại đi rồi và chọn. Một cuộc đánh cược cho chính mình.
Hắn bảo tôi là 1 cô gái đặc biệt, hắn tin tôi làm được những điều hắn sẽ chẳng bao giờ dám nghĩ đến, ừ thì thế, nhưng có 1 cái gì đó khiến tôi phải ngoái lại...
Cô ấy hứa sẽ cùng sống với tôi dưới cùng 1 thành phố và tôi tin cô ấy. Tôi cần 1 ai đó bên cạnh lúc này, tôi cần 1 ai đó đủ mạnh mẽ, đủ dũng cảm để tôi có thêm niềm tin, hoặc thể để tôi có thể yếu mềm đi một chút, tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, và tôi muốn cô ấy đi cùng...cô bảo chờ 2 năm nữa, ừ tôi sẽ chờ đến ngày đón cô ấy vào cùng. Cô ấy là Feng, là gió, cô ấy là gió, một cơn gió mát và ấm áp, ít nhất là đối với tôi.
tháng 7 tôi sẽ được gặp cô ấy, và 1 cái ôm cho sự nhớ nhung!
.

Tôi muốn gặp hắn 1 lần, 1 lần cuối cùng cho sự vụng dại của chính mình.

Nhưng hắn không cần, tôi biết hắn nghĩ gì, rồi chính tôi tự cười trên sự ngu ngốc của chính mình.
Đã không còn 1 vài tin nhắn chúc ngủ ngon, đã không còn cảm thấy mềm lòng khi được nhắc đến tên nhau, đã không còn gì trong trai tim ấy nữa...đã kết thúc cho 1 mối tình lặng lẽ...Nhưng 1 lần thôi, được ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng như cơn gió mùa Thu, nhẹ nhàng...